NGƯỜI NÔ LỆ

Bờ biển Anh Quốc xẩm tối.  Ðàn muỗi đói vo ve đuổi người.  Patrick cùng các bạn đang dạo bước.  Xa xa, vài đóm sáng ngoằn ngoèo rồi vụt tắt.  Một người trong bọn nói:

-Có lẽ bọn chúng đang đổ bộ lên bờ.  Ba tao nói, tại chính nơi này bọn chúng thường bắt người đem đi làm nô lệ!.

Patrick cười gằn.  Chàng  tự phụ với thân hình vạm vỡ 16 tuổi đời của chàng.

-Hãy coi tao đây! Sức tao như trâu thế này mà không bảo vệ được chúng mày hay sao?  Tụi mày có theo tao hay không?

            Lưỡng lự dồn ái ngại, tụi bạn của Patrick lẽo đẽo theo sau chàng… Thình lình, một tiếng kêu ú ớ đàng sau khiến chàng giật mình quay lại.  Một cảnh chộp bắt người rùng rợn khiến Patrick tự động  co giò chạy lẹ!  Nhưng đã quá muộn. Chàng bị một bọn chuyên nghề săn người túm lại.  Miệng chàng bị tọng đầy giẻ.  Hai tay bị trói giặt cánh khỉ.  Hai chân bị còng lại.  Bọn họ hò hục khiêng chàng đi một quãng, rồi quẳng chàng lên một chiếc thuyền cũ.  Nơi đây, các bạn của Patrick đã cùng chung số phận.

Nằm co quắp trên sàn thuyền, suốt đêm Patrick lắng nghe tiếng gió gào, tiếng sóng vỗ.  Chiếc thuyền cũ ảm mùi cá ươn suốt đêm chồi lên hụp xuống kiến chàng chóng mặt và non mửa.  Cuối cùng, khi trời vừa sáng, chàng nghe tiếng thuyền chạm bờ cát.  Họ tháo xiềng chân Patrick rồi kéo chàng lên bờ.  Tại đây, chàng đối diện với một lũ người lạ, họ banh miệng, vén mắt xem xét, mặc cả chàng như một con vật! Lắng nghe những lời đàm thoại của họ, chàng hiểu rằng hiện chành là nô lệ của bọn người vô đạo tại Ái Nhĩ Lan.

            Ông chủ của Patrick không đến nỗi tệ.  Sau khi trả tiền, ông ta đem Patrick về làng gần đó, cho chàng ăn uống và nghỉ ngơi.  Gần trưa, Patrick được lệnh đi theo chủ băng qua một khu rừng tiến kên sườn núi.  Xế chiều, họ tới một căn chòi, chàng trên đỉnh núi.  Chính nơi đây Patrick sẽ sống và chăm nom đoàn vật của chủ.  Bấy giờ là năm 403.  Biết rằng cố gắng trốn thoát lúc này là nguy đến tính mạng.  Lính gác đầy bờ biển.  Nằm trong chòi, chàng cố dỗ mình vào giấc ngủ, nhưng tiếng ngáy rung chòi của ông chủ khiến chàng không sao ngủ được.  Chàng gượng gạo đưa tâm trí cầu nguyện.  Nhưng cũng chẳng xong!  Ðã lâu, chàng bỏ ngoài tai những lời khuyên nhủ của các cha, chẳng thèm để ý chi đến cuộc sống đạo.  Chàng nghĩ thầm:

Có lẽ Chúa phạt mình!  Chắc mình phải sống trên đất vô đạo này đến mãn đời!

Ngày  hôm sau, Patrick lùa đàn vật xuống sườn đồi rồi để mặc chúng dựa lưng vào gốc cây, chàng hết ngắm nhìn đoàn vật đang gặm cỏ, rồi lại nhìn bầu trời xanh.  Những sợi mây mền mại vất vẻo lưng chừng đồi khiến tâm thần chàng dịu lại.  Có sức thúc đẩy bên trong giục chàng cầu nguyện.  Chàng nhớ lại các kinh lạy cha chàng nghĩ:

Chúa là Cha mình! Chúa sẽ giúp mình!  Rồi liên tưởng đến Mẹ Maria, chàng buột miệng cầu nguyện với người.

Trải qua nhiều ngày, Patrick chỉ luẩn quẩn với kinh lạy cha.  Ngày này qua ngày khác, Thiên Chúa đã trở nên người bạn đường độc nhất của chàng.  Mỗi ngày chàng nâng hồn lên với ngài trên 100 lần.  Chàng lập đi lập lại những lời nguyện chân thành.  Nhiều đêm chàng ngủ luôn tại sườn đồi, để rồi trước khi bình minh ló dạng chàng có thể chỗi dậy cầu nguyện, mặc dầu sương lạnh, mặc cho tuyết phủ, mặc kệ mưa rơi!  Sức ấm của tình yêu Chúa đã làm chàng quên cả gía lạnh.

            Sáu năm dài chăn đoàn vật cho chủ.  Rồi một đêm nằm ngủ dưới vòm sao, những tiếng nói từ trên cao đến với chàng trong giấc ngủ, thúc giục chàng hãy can đảm mà vượt thoát, và như vậy chàng có thể trở lại chốn sinh thành.  Với lời cầu xin ơn phù trợ, chàng chỗi dậy thực hiện lời nhủ khuyên.  Sợ rằng đi theo đường cũ sẽ bị phát giác, nên chuyển hướng ngược lại chàng băng rừng vượt suối trèo non, hết tuần này sang tuần khác.  Sau hơn 200 dặm đường, chàng tới bờ biển và hỏi xin một chỗ thí trên tàu.   Nhưng đời nào lại có chỗ thí cho chàng! Bọn thủy thủ nhìn chàng cười chế diễu.  Một lát cầu nguyện trong thinh lặng, chàng quay gót ra đi.  Nhưng đước một quãng, một thủy thủ gọi giật chàng lại:

 Ê! trở lại đây.  May ra mày giúp chúng tao được việc chăng.

Những ngày ở trên tầu, Patrick nói chuyện với thủy thủ đoàn  về uy guyền và tình yêu củaThiên Chúa.  Bọn họ lắng nghe lời chàng cách say mê.  Họ chưa bao giờ nghe nói tới Chúa Kitô và Các Kitô hữu.

            Sau ba ngày trên biển cả, bọn họ lên bờ rồi bắt đầu một cuộc hành trình vô định kéo  dài nhiều tháng băng qua miền đất không dân cư nhà cửa.  Họ bắt đầu gặp đói khát! Người thuyền trưởng gọi Patrick tới:

-Mày nói Chúa của mày toàn năng và Chúa mày sẽ giúp  đỡ chúng ta lúc này?

Chàng trả lời:

Nếu các ông tin vào Chúa của tôi, Ngài sẽ  ban lương thực cho các ông.  Không có sự gì Ngài không làm được.

Chúa đã nghe lời cầu của vị thuyển trưởng.  Ngay hôm đó họ gặp một bầy heo rừng.  Giết được một sồ, họ đem quay rồi ăn uống linh đình như ngày hội.  Từ hôm ấy Chúa của Ptrick trở nên vĩ đại trước  mặt bọn họ.

            Cuối đường hành trình, Patrick đã về tới nơi sinh trưởng của chàng.  Gia đình và thân quyến đón mừng chàng như một người sống lại từ cõi chết.

Ngày tháng trôi qua, Patrick tiến tới không ngừng trong tình yêu Chúa. Chàng miên man nghĩ tới các linh hồn ngoại đạo bên kia bờ đại dương, nơi chàng đã sáu năm sống trong cảnh nô lệ.  Thế rồi một đêm, tiếng nói vô hình lại đến với chàng trong giấc ngủ:

 -Hỡi bạn, chúng tôi nài xin bạn hãy trở lại và sống giữa chúng tôi.

Chàng hiểu rằng Chúa muốn chàng dâng hiến đời mính cho phần rỗi các linh hồn tại Ái Nhĩ Lan.  Ðể thực hiện ơn Chúa gọi, trước hết chàng sang pháp thụ huấn trong tu viện, dưới quyền thánh Martin thành tours.  Sau   khi thánh nhân qua đời, chàng tới một thành phố khác cũng tại nước Pháp. sống với đức Cha Germanus.  Ðức cha sai chàng trở lại Anh quốc. Chàng được thụ phong linh mục, rồi phục vụ các linh hồn nhiều năm tại đó.

Nhưng Cha Patrick không sao quên được tiếng mời gọi thần linh đã đến với Ngài đêm xưa.  Ngài mạnh dạn thưa trình câu truyện với Ðức Cha Germanus và nài xin Ðức Cha Germanus giúp mình thực hiên ơn gọi.  Ðức Cha Germanus không muốn mất Patrick, nhưng cuối cùng cũng đành để Cha đi Rôma gặp Ðức Thánh Cha Celestine.  Ước vọng của Cha Patrick đã thành sự thật!  Ðức Thánh Cha truyền chức Giám Mục cho ngài rồi sai Ngài trở về Ái Nhĩ Lan truyền giáo.

            Tới Ái Nhĩ Lan, việc đầu tiên Ðức Cha Patrick làm là lên đỉnh núi, nơi Ngài đã chăn đoàn vật sáu năm dài cho chủ.  Tại đây, theo gương Chúa Kitô, Ngài đã ăn chay cầu nguyện 40 đêm ngày, để chuẩn bị việc truyền giáo.

Thế rồi bắt tay vào việc.  Tại Tara, mùa Phục Sinh năm 433, các vua chúa ngoại đạo đang cùng với con dân của họ tôn kính các thần.  Theo tục lệ bản xứ, không ai được đốt lửa cho tới khi mhà vua đốt ngọn lửa đầu tiên.  Ðức Cha Patrick biết điều đó.  Ngài hiên ngang leo lên một ngọn đồi rồi đốt một đống lửa rất lớn.  Lập tức Ngài bị bắt điệu đến trước mặt vua, và đây chính là điều Ngaì muốn.

Nhà vua bực tức hỏi Ngài:

-Ngươi là ai? Ai sai ngươi tới đây?  Tại sao ngươi cả gan bất tuân lệnh ta?

Không một chút sợ hãi, Ngài  trả lời:

Tôi tên là Patrick Giám Mục của Thiên Chúa, Ðức Thánh Cha Celestine sai tôi tới nói cho các ngươi về Ba Ngôi trong một Thiên Chúa, một Thiên Chúa nhưng có Ba Ngôi.

            Ông vua ngoại giáo lộ vẻ tò mò, rồi bảo Ngài giải nghĩa thêm.  Ðức Cha Patrick đã lần lượt giảng về Chúa Ba Ngôi, về Ngôi Hai xuống thế làm người, về tình yêu vô hạn của Thiên Chúa.  Nhà vua hài lòng khi nghe lời giảng của Ðức Cha Patrick.  Sau đó vua ban phép cho Ngài được giảng đạo tại Ái Nhĩ Lan.

Ba mươi năm tiếp sau đó, Ðức Cha Patrick sống giữa dân chúng và rao giảng Lời Chúa.  Chúa bảo vệ Ngaì khỏi những cuộc sát hại.  Lời Giảng của Ngài làm mền lòng người nghe.  Họ đã lần lượt đón nhận Ðức Tin Công Giáo.  Ði tới đâu, Ngài liền cho xây nhà thờ, lập trường học.  Ngài truyền chức Linh Mục và Giám Mục.  Với trí thông minh, Ngài đã cố vấn cho chính quyền Ái Nhĩ Lan soạn bộ luật quốc gia.

Ðức Cha Patrick qua đời ngày 17 tháng 3 năm 493.  Thi hài Ngài được chôn táng tại một ngôi làng ở County Down, Ái nhĩ Lan.  Giáo Hội tôn phong Ngài lên bậc hiển thánh.  Ngài hiện làm Thánh bổn mạng của toàn thể dân tộc Ái Nhĩ Lan. Sinh trưởng tại Anh Quốc, Patrick bị người Ái Nhĩ Lan  bắt làm nô lệ năm 16 tuổi.  Từ cảnh nô lệ người đời, Patrick đã được ơn gọi làm Nô Lệ Thiên Chúa, làm  Tông Ðồ rao giảng Tin Mừng cho dân tộc Ái Nhĩ Lan.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s