BÊN BỤI HỒNG

Chiều Lộ Ðức mùa đông lạnh giá. Cánh cửa mở toang. Một luồng gió buốt thổi qua căn phòng trống trải đơn nghèo. Bênađétta thân hình mảnh mong.  Năm nay nàng 14 tuổi.  Rời khỏi bàn, nàng ra đóng cửa lại rồi gài then thật chắc.  Tiếng Maria, cô em 11 tuổi của nàng lanh lảnh thốt lên:

-Nhà mình không bằng nhà tù má ạ! Nhưng người tù còn có nhà ấm hơn nhà mình!

           –Suỵt! Maria, con phải biết gia đình mình có nhà để che thân là đã phải tạ ơn Chúa lắm rồi!  Má chỉ mong trời đừng lạnh quá thôi!  Má cần thêm ít củi để sưởi đêm nay.

            Maria quay sang thì thầm với Gioanna, bạn học của cô mới từ trường ghé qua, rồi cô thưa mẹ:

           -Má ạ, con và Gionna đi lượm củi đây.

Bênađétta xen vào:

           -Chị đi với! Ba người thì tốt hơn là hai.

           -Không được! Con không nhớ con đang bị suyễn sao? Con không được khỏe như Maria.

            -Nhưng thưa má, con đi vớ dầy và quàng khăn thì đâu có việc gì!

            -Thì được! Nhưng chong chóng lên rồi về.  Chỉ lượm đủ củi sưởi đêm nay thôi.

Ba cô gái lượm từng nhánh củi dọc theo bờ sông.  Bất chợt Maria kêu lên:

Ồ kìa! Ớ bờ bên kia có nhiều cành gãy quá! Chúng mình lội qua đi!

            Nói xong, Maria và Gioanna tụt giầy liền.  Bênađétta năn nỉ: 

 -Làm ơn khiêng chị sang với! Nếu chân chị ướt, chị sẽ đau.

Bênađétta còn nhỏ con hơn cả Gioanna và Maria nữa!

Giọng Gioanna xỉa xói:

-Thôi đi bà! Bà không lội được thì bà ở yên đó!

Bênađétta chăm chú nhìn em nàng và Gioanna băng qau dòng nước cạn rồi mất hút sau những lùm cây.  Nàng ngồi xuống, cởi vớ ra.  Thình lình, nàng giật mình nghe tiếng gió thổi mạnh như bão.  Ðứng phắt dậy, nàng ngơ ngác nhìn chung quanh.

Tim nàng như ngừng đập.  Thân mình run rẩy.  Tại một góc hang, ngay phía trên bụi hồng dại, một Phụ Nữ trẻ, đẹp tuyê? vời đang nhìn nàng.  Bà đi chân không.  Áo và khăn trùm đầu màu trắng tinh phủ tới hai bàn chân, chiếu sáng như mặt trời.  Cánh tay phải của Bà quàng một tràng chuỗi, những hạt trắng nối nhau bằng những mắt xích vàng. Trên mỗi bàn chân nhỏ nhắn của người Phụ Nữ có điểm một bông hồng vàng. Thân hình Bà xem chừng cũng không lớn hơn Bênađétta.  Bà mỉm cười rồi ra hiệu cho nàng tới gần.

Bênađétta tiến tới.  Tưởng mình đang mơ, nàng dụi mắt, nhắm nghiền lại, rồi mở choàng ra.  Người Phụ Nữ vẫn còn đó.  Lập tức mọi lo sợ đều tan biến.  Nàng thò tay vào túi, lấy ra một xâu chuỗi, rồi quỳ xuống.  Nàng thấy Bà đẹp cũng cầm tràng hạt.  Bà làm dấu Thánh Giá.  Bênađétta bắt đầu lần chuỗi.  Bà Ðẹp cũng lần theo, nhưng bà không đọc gì cả, ngoài trừ cuối mỗi chục kinh, Bà cùng đọc kinh Sáng Danh với nàng. Rồi Bà Ðẹp biến mất.           

Maria và Gioanna trở lại chỗ cũ.  Thấy Bênađétta đang quỳ bất động, Gioanna nói mỉa:

-Coi kìa! cô nàng đang cầu nguyện sốt sắng như một bà thánh, thế mà cô nàng không sao trả lời các sơ Chúa Ba Ngôi có nghĩa là có Ba Ngôi trong một Thiên Chúa!

Rồi cả hai cùng phá lên cươi?  Hai cô bé hỏi Bênađétta:

-Bà có về không hay là ở đây luôn?

Lời nói chọc không một chút phiền lòng Bênađétta. Nàng gật đầu, rồi chỗi dậy cùng hai cô bé lượm thêm ít củi.

Trên đường về nhà, Bênađétta buột miệng hỏi:

-Lúc nãy, các em có thấy gì ở hang không?

Cùng một lúc, hai cô bé lên tiếng cách tò mò:

-Không! mà cái gì vậy?

Bênađétta trầm giọng tư lự:

-Chị chỉ hỏi vậy thôi.

Nhưng khi chỉ còn một mình Maria, Bênađétta kể lại cho em nàng mọi sự đã xẩy ra, rồi nàng khẩn khoản xin em:

-Em nhớ giữ kín điều này nhé!

Maria làm thinh không trả lời.

Giờ kinh tối hôm đó, Bênađétta tự nhiên bật tiếng khóc. Mẹ nàng hỏi:

-Cái gì vậy?

Trước khi Bênađétta cầm được xúc động, em nàng đã thao thao kể lại với mẹ mọi điều bí mật.

-Nhưng thưa má, con thực sự đã thấy Bà.  Trời ơi! Bà đẹp lắm! Ðẹp vô cùng!

Hai dòng nước mắt lại tuôn trào trên má.

Mẹ nàng gắng dỗ nàng nín khóc, rồi bà nói:

-Con đi ngủ đi.  Con đang yếu. Ðó là điều do trí tưởng tượng của con.  Con cần phải ngủ nghỉ nhiều hơn.

Rồi trao cho nàng một ly nước nóng, bà nhẹ nhàng bảo con:

-Ði ngủ đi, và nhớ không bao giờ được tới hang nữa.

Bênađétta trằn trọc suốt đêm, nàng không sao ngủ được.  Sáng hôm sau, nàng năn nỉ mẹ cho phép ra hang.  Lúc đầu bà không để ý, nhưng rồi thấy Bênađétta năn nỉ hoài, bà nổi nóng:

-Tao đã bảo không.  Nếu Bà đó không phải do mày tưởng tượng thì chỉ là ma quỉ! Mày phải quên nó đi!

             Bênađétta giật mình, ma quỉ ư? Có thể mẹ mình có lý. Nhưng ma quỉ đâu có đọc kinh Sáng Danh.  Nàng quay sang năn nỉ ra hang.  Hai cô bé đến nói với mẹ:

-Thưa má, nếu bà ta là quỉ chúng con sẽ vẩy nước phép để xua hắn đi.  Xin má cho Bênađétta  ra hang, chúng con cùng đi với chị. 

 Cuối cùng, mẹ nàng phải nhượng bộ. Thế là, ba cô bé hí hỏng ra hang.  Maria đem theo bình nước phép.  Dọc đường, thêm mấy cô bạn nữa nhập bon? vì đã được nghe Maria và Gioanna kể câu truyện.

Bênađétta tới hang trước tiên.  Nàng quỳ xuống.  Lập tức, nàng quay lại gọi chúng bạn:

-Bà Ðẹp kia kìa!

Bọn con gái đưa bình nước phép cho Bênađétta và bảo nàng:

-Vẩy nước phép đi!

Nàng làm theo lời họ.  Nhưng rồi nàng kêu lên:

-Bà ấy cười! Xem chừng Bà còn thích là khác.

Rồi đột nhiên, nàng ngất trí.  Quỳ ngay đơ như một pho tượng.  Mắt nàng dính chặt vào điều chi vô hình mà bọn con gái không nhìn thấy.  Không một tiếng động, ngoại trừ tiếng gió lay cành lá và tiếng sóng nước vỗ bên bờ đá.  bọn con gái cảm thấy dờn dợn, họ xích lại gần nhau.  Nhưng Gioanna tinh nghịch, lén nhặt một hòn đá lớn ném xuống chân đồi.  Hòn đá văng xuống nước, gây tiếng động giật mình.  Bọn con gái la hét chạy tứ phía.  Sự  nhộn khiến hai phụ nữ nhà gần đó đến hang. Trong khi đó, Bênâđétta vẫn quỳ bất động.  Họ nhã nhặn dẫn nàng về nhà.

Ngày 18 tháng 2 năm 1858, hai người đàn bà tai mắt trong thành cùng ra hang với bênađétta.  Họ đem theo nến phép và giấy viết.  Bỗng nhiên nàng la lên:

-Bà ấy kìa!           

Rồi nàng ngất trí.  Trong cơn ngất trì nàng khần khoản:

-Nếu Chúa sai Bà đến, làm ơn cho biết Bà muốn gì; bằng không, xin bà đừng tới nữa!

Bà đẹp mỉm cười rồi nói:

-Không cần phải ghi chép những điều Ta nói.  Con có bằng lòng tới đây hằng ngày trong vòng hai tuần lễ không?

Bênađétta trả lời:

-Có,  Con hứa sẽ đến.

Bà Ðẹp nói tiếp:

-Ta không hứa cho con hạnh phúc đời này, nhưng là hạnh phúc đời sau.           

Rồi Bà biến mất.

Hai người đàn bà trở về thuật lại mọi điều với mẹ Bênađétta.  Họ nói:

-Thực sự có thần thiêng hiện diện ở hang.  Bà nên cho phép con bà tiếp tục tới hang.

            Những lần ra hang tiếp sau, lần nào mẹ và bà dì của Bênađétta cũng đi với nàng.  Lần hiện ra thứ 5, Bà Ðẹp dạy nàng cầu nguyện.  Bà cũng bảo nàng đem theo nến phép mỗi lần ra hang.  Lần hiện ra thứ 6, Bà Ðẹp nói:

           -Hãy cầu cho các tội nhân.

Chẳng mấy chốc, tin đồn Ðức Mẹ hiện ra đã loan truyền khắp miềm Lộ Ðức.  Lần hiện ra thứ 9, có hơn 1000 người đứng trên 2 bờ sông.  Lần hiện ra này, Bà Ðẹp nói với Bênađétta:

-Hãy uống và tắm trong mạch nước này.

Nàng liền hướng về phía sông.  Nhưng Bà chỉ một vũng nước bùn đọng gần đó.  Nàng lưỡng lự thò tay xuống, nhưng không đủ nước để uống.  Nàng bới đất.  Thình lình một dòng nước tuôn trào.  Nàng vụm hai bàn tay lấy nước rồi uống.

Mấy người gần đó kêu lên:

-Cô ta điên rồi! Hãy nhìn bộ mặt bẩn thỉu cô ấy kìa!

Nhưng chẳng mấy chốc, mạch nước đã biến thành một dòng suối, chảy xối vào sông.

            Lần hiện ra thứ 11, Bà Ðẹp bảo Bênađétta nói với Linh Mục rằng Bà muốn có một nhà nguyện và các cuô? rước tại đây.  Ðể thử Bênađétta, vị Linh Mục bảo nàng:

            -Con hãy nói với Bà Ðẹp cho biết Bà là ai, rồi sẽ có nhà nguyện như ý Bà muốn.

 Ngày 25 tháng 3 Bênađétta hỏi Bà Ðẹp:

-Xin bà cho con biết Bà là ai?

Bà mỉn cười cách nhân từ, nhìn lên trời và nói:

-Ta là Ðấng Ðầu Thai Vô Nhiễm.

Khi được kể lại điều này, vị Linh Mục đệ trình lên Ðức Giám Mục.  Việc tra xét bắt đầu.  Một số phép lạ xảy ra.  Một em nhỏ đã chết được hồi sinh nhờ tắm trong nước Lộ Ðức.  Một người mù được sáng mắt.  Cánh tay một đàn bà được chữa lành.  Ðức Giám Mục biết rằng Ðức Mẹ đã hiện ra với Bênađétta.  Ngài bắt đầu cho xây nhà nguyện và tổ chức các cuộc rước.

Mỗi ngày hàng đoàn người kéo tới thăm Bênađétta, họ gọi nàng là vị thánh.  Ðể tránh sự ồn ào thế tục, nàng đã từ giã gia đình, ẩn mình trong tu viện, sống với các chị Dòng Nữ Tử Bác Ái ba năm.  Sau đó, nàng trở thành một nữ tu mang tên Maria Bêna.  Bẩy năm sau, nàng tắt thở êm ái sau khi nhớ lại lời Ðức Mẹ đã phán với nàng:

“Ta không hứa cho con hạnh phúc đời này, nhưng là hạnh phúc đời sau”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s